iSign Plus

Truyện cười

1. Truyện cười bốn phương

Ai là tác giả Truyện Kiều:

      Trong một lớp học Văn:

 – Thầy: Em có biết tác giả truyện Kiều là ai không?

 – Tèo: Dạ, không ạ.

 – Thầy: Thế em có biết Nguyễn Du là ai không?

 – Tèo: Em thề với thầy là em không quen bạn ấy ạ!

 – Thầy: ?!

 

Học hành thời Facebook:

 – Em làm bài tập chưa Tí?

 – Dạ em đã làm và post lên Facebook rồi. Em đã tag thầy rồi đấy. Thầy vào xem nhớ like và comment cho em nhé.

 – Tốt lắm. Thầy cũng vừa post bảng điểm của em lên Facebook, cũng đã tag mẹ em rồi. Em nhớ nhắn mẹ xem xong like và comment cho thầy nhé.

 

Cách bay nhanh:

      Có hai con đại bàng đang bay với nhau. Bỗng nhiên nó thấy một chiếc máy bay phản lực bay ngang qua. 

 – Đại bàng A: Làm sao mà mấy thứ đó có thể bay nhanh thế nhỉ ?

 – Đại bàng B: Mày thử bị đốt đuôi như nó coi mày có bay nhanh như thế […]

 

Không phải giả :

      Thanh tra: – Bằng của ông là bằng giả! 

      Sếp đáp: – Xin thưa, các ông nhầm ! Tôi không bao  giờ mua nhầm của giả đâu.

 

Tắc đường:

– Chết rồi, sếp gọi.

– Alo anh, em nghe.

– Oh tôi biết hôm nay là thứ 7, nhưng nhiều việc quá, cậu đến làm được không?

– Dạ được, không có gì ạ, nhưng hôm nay đường đông lắm, em sợ tắc nên chắc sẽ đến muộn đấy ạ.

– Không sao, bao giờ cậu đến được?

– Dạ thứ hai ạ.

 

Thế mới là phụ nữ :

      Một cô gái bước vào bưu điện xin mấy tờ mẫu để gửi điện tín. Cô viết xong bức thư thứ nhất, đọc lại rồi xé đi, viết bức thứ hai rồi lại xé. Cuối cùng, khi đã viết xong bức thứ 3, cô đưa cho nhân viên bưu điện yêu cầu đánh điện khẩn.

      Khi bức điện đánh xong và cô gái đã ra về, nhân viên bưu điện tò mò giở lại 2 bức điện đã xé và đọc.

      Bức thứ nhất: “Tất cả đã hết. Em không muốn thấy mặt anh nữa!”

      Bức thứ hai: “Đừng viết cho em và đừng tìm gặp em nữa!”

      Còn nội dung bức gửi đi là: “Hãy đến ngay với em! Mong anh!”

 

Đi và về :

      Một ông lão từng là cua-rơ chạy đua khoe với các cua-rơ cháu chắt về thời vàng son oanh liệt của mình:

 – Ta còn nhớ hồi còn trẻ, ta đã chạy bộ 50 cây số để cho cái thằng cướp người tình ta một cái bợp tai.

– Thế sau đó, ông cũng lại chạy bộ về à?

– Không! Ta về bằng… xe cứu thương

 

Giờ lịch sử của Vôva :

      Trong giờ học lịch sử nước Pháp, cô giáo thấy Vova lơ đãng bất thình lình hỏi:

 – Vova, ai đã lấy ngục Bastin?

 – Thưa cô, em không lấy ạ.

      Cô giáo giận quá, mời phụ huynh đến trường. Cô giáo nói:

 – Trong giò lịch sử nước Pháp, tôi hỏi ai đã lấy ngục Bastin, Vova đã không chịu nghe giảng lại còn trả lời: “Thưa cô, em không lấy ạ”. Bác thấy thế có chịu được không cơ chứ.

      Ông bố Vova đáp:

 – Cháu nhà tôi vốn thật thà, cháu đã nói không lấy ngục Basti nghĩa là nó không lấy đâu. Tuy nhiên, để tôi về nhà xem nó có cất ở nhà không.

      Cô giáo bực quá, lên mách hiệu trưởng. Chẳng dè, Hiệu trưởng nói:

– Trẻ con có trót lấy thì nó chơi chán lại trả thôi mà.

 

Nhìn thấy gì ?:

      Lớp học đang yên tĩnh, đây đó vang lên tiếng nói chuyện của lớp bên cạnh . Bỗng có một luồng gió nhẹ hất tung váy cô giáo lên .Cuộc khẩu cung bắt đầu:

– Misa! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?

– Thưa cô em nhìn thấy bắp chân cô .

– Đuổi học 1 ngày .

– Maika! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?

– Thưa cô em nhìn thấy đầu gối cô

– Đuổi học 1 tuần .

– Sasa! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?

– Thưa cô em nhìn thấy đùi cô .

– Đuổi học 1 tháng

– Vova! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?

Vova xách cặp lên:

– Chào tạm biệt các bạn, hichic, hẹn 1 năm nũa tớ quay lại.

 

Lời nói đáng giá:

     Hai cậu bé đang khoe khoang về bố mình, đứa thứ nhất nói: "Bố tao chỉ cần nói một câu là tòa án giảm những 5 năm tù cho tù nhân đấy".

     Đứa thứ hai nói:

– Thế thì có nhằm nhò gì bố tao nói một câu là tù nhân không phải ở tù ngày nào.

– Bố mày nói câu gì hay vậy?

– Đề nghị tử hình.

 

Ôm không bia :

     Một anh nông dân vào quán bia ôm. Sợ đắt tiền anh ta gọi:

– Chủ quán, cho 2 suất bia không ôm.

– Anh yên tâm ở đây chúng tôi không tính tiền ôm.

– Vậy thì cho 2 suất ôm không bia!

– ???!!!

 

Người thứ 100:

     Người đàn ông nọ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa một tiệm ăn có treo bảng khuyến mãi: “Miễn phí và tặng quà có giá trị cho người khách may mắn thứ 100”.

     Sau khi cần mẫn đếm tới người thứ 99, ông ta mới bước vào. Ăn xong, người đàn ông vui vẻ nói với chủ tiệm:

– Tôi là người khách may mắn phải không?

– Đâu có! Ông chỉ là người khách đầu tiên!

– Thế còn những người vào trước?

– Họ vào chỉ để hỏi đến người khách thứ bao nhiêu rồi!

 

Máy bắt trộm:

     Sau một thời gian dài nghiên cứu, các nhà khoa học đã phát minh ra máy bắn trộm, một chiếc máy dùng để bắn những tên trộm cắp. Và để đảm bảo họ đã mang máy đi thử nghiệm.

     Đầu tiên học thử ở Mỹ, sau 30 phút thử nghiệm, chiếc máy bắn được 500 tên trộm.

     Tiếp theo họ thử Trung Quốc, và sau 10 phút đã có 5000 tên trộm bị bắn.

     Và ngay lập tức khi chiếc máy được chuyển qua Việt Nam thử nghiệm thì sau 3 phút, chiếc máy bắt trộm đã bị trộm mất.

 

Ai sợ vợ nhất:

     Sư cụ ngồi đàm đạo với mấy người khách, có người hỏi:

– Trong đám ta đây ai là người sợ vợ nhất?

     Chưa ai dám đáp thì sư cụ đã nhận ngay:

– Kể sợ thì tôi đây sợ nhất!

     Mọi người lấy làm lạ mới hỏi:

– Sư cụ có vợ đâu mà sợ?

– Tôi sợ đến nỗi không dám lấy vợ.

 

20/11 là gì ?:

– Mai: Sao mặt cậu thâm tím thế kia? Lại đánh nhau với ai rồi phải không?

– Nam: Đánh nhau đâu, tớ với thằng Toàn chỉ “tranh luận” thôi.

– Mai: Tranh luận gì mà khiếp thế?

– Nam: Nó cố chấp lắm, tớ đã bảo 20/11 là ngày quốc tế thiếu nhi. Nó lại khăng khăng là ngày giải phóng thủ đô. Đã sai còn hay bảo thủ.